Friday, October 28, 2011

Cảm nhận của một con người nhỏ bé

Haizzz... Bẵng một thời gian không viết blog, hình như khả năng viết lách của ta cũng giảm đi thì phải, nãy giờ nghĩ mãi mà không biết viết tiêu đề thế nào cho hay... Cũng có thể do ta có nhiều yêu cầu khắc khe quá... Nhưng thôi kệ...

Thực ra thì ta cũng không định viết lách gì nhiều, chỉ là do sắp tới ta sẽ có một bài trình bày đầu tuần ở công ty vào tuần tới, tính của ta vốn dĩ không thích những bài trình bày về công nghệ cũng như soft-skill cho lắm, thế nên ta định sẽ trình bày về cảm nhận của chính mình về công ty GNT này. Sếp của ta cũng ủng hộ phương án này, vậy là ta có một đồng minh đáng tin cậy...

Tính ra hôm nay ta cũng đã làm ở đây 2 tháng và 2 tuần, cũng nhanh ra phết đấy... 2 tháng rưỡi dù sao cũng chưa hẳn là lâu để cho một người có thể xét lại sự yêu thích của mình dành cho một công ty, vì thế ta vẫn tự vỗ ngực xưng rằng "ta yêu thích công ty này và sẵn sàng chạy theo đam mê trong các công việc ở đây". Một dự án vốn dĩ đã kéo dài khá lâu, nhưng mỗi ngày là một thứ mới để ta phải làm, phải cải tiến, phải học hỏi và chìm đắm trong đam mê... Có những lúc làm việc không ngừng nghỉ, và cả OT (over-time) nữa. Và cũng có những lúc ta tự thưởng cho mình một giây phút giải trí với những điệu nhạc yêu thích, hay những đoạn phim hoạt hình thú vị... Làm việc thật là vui.

Hôm trước, trường BK có một buổi hội chợ việc làm, và ta cũng tham gia với vai trò vừa là nhân viên GNT vừa là một cựu sinh viên của trường. Gặp tụi nhỏ, thật thích. Và ta lại huyên thuyên với tụi đàn em, về con người, về sự nghiệp, và cả công nghệ mới nữa. Nhưng thích nhất vẫn là kể cho tụi nó nghe về niềm tự hào của ta, và sự yêu thích đáng kể của ta dành cho công ty GNT này. Có thể người ta nghĩ rằng ta thật là mù quáng, khi đặt hoàn toàn niềm tin vào một công ty mới nổi, nhưng biết sao được, ta đang làm ở đây, và việc yêu thích chính công việc mình đang làm là điều kiện tối thiểu để có thể tiếp tục gắn bó lâu dài.

Tại đây, ta cũng học được nhiều điều. Thứ đầu tiên là thái độ của mọi người. Suốt quãng thời gian qua, mọi thành viên trong nhóm đều làm việc rất vui vẻ và hợp tác chặt chẽ với nhau. Khác hẳn với những chuyện xung đột mà ta vẫn thường nghe ở những người bạn của mình, cả những câu chuyện về tính ganh tỵ của người này dành cho người kia. Ở đây, trong nhóm làm game DreamTown này, ta cảm thấy một không khí rất thoải mái, thái độ của các thành viên rất tốt đẹp và mối quan hệ giữa các "sếp" quản lý và thành viên lại cực kỳ gần gũi. Rộng hơn một chút, ta luôn thấy mọi người rất thỏa mái với nhau trong các buổi party... Hôm trước, trong một buổi hát karaoke, sếp Dũng CEO lại là người hăng hái nhất, sẵn sàng nhảy lên giành mic để hát, tự nhiên thấy một khung cảnh thật nhẹ nhàng. Ta biết rằng các sếp là những người khá nghiêm khắc trong công việc, nhưng trong các buổi party thì các sếp lại hòa đồng hẳn. Không có khoảng cách... Hoàn toàn không có khoảng cách...

Điều thứ hai là ta luôn có được sự tự do. Tự do về ý tưởng, vì mọi thành viên đều biết rõ các mục tiêu, và cố gắng hoàn thành nó tốt nhất có thể, cho nên ta luôn được phép nghĩ ra và giải quyết các vấn đề cũng như thêm những tính năng thú vị để sản phẩm trở nên hoàn thiện. Đôi lúc ta cũng tự cho mình một khoảng thời gian để giải trí, đọc tin tức hay tìm hiểu những công nghệ mà ta cảm thấy thú vị, điểm thú vị ở đây là không bao giờ có những người quản lý, luôn kè kè sau lưng để coi thử ta có làm việc hay không? Và ta cũng có được sự tự do về quản lý thời gian, tự ước lượng khả năng hoàn thành mỗi công việc trong thời gian bao lâu, và thỉnh thoảng ta lại tự kiểm tra lại tại sao ta lại ước lượng sai. Có thể với nhiều người, tiêu chí về sự tự do không quan trọng, nhưng ta luôn muốn có một sự tự do thoả mái để thỉnh thoảng tận hưởng cảm giác đam mê và chiến thắng...

Điều cuối cùng (ở lúc này) mà ta học được là thái độ với công việc. Càng lúc ta càng cảm nhận được rằng, những người Nhật họ làm việc hăng hái và liên tục không phải vì áp lực lớn, mà là vì niềm đam mê và danh dự. Những giai thoại về những người Nhật làm việc trong các công ty lớn luôn làm cho ta xúc động. Có một câu chuyện kể rằng, một ngày nọ trên đường phố đang mưa ở thành phố Chicago có một chiếc xe Toyota bị hư cái cần gạt nước, trên đường văng hoe, có một người đã lớn tuổi chạy lại và sửa lại chiếc cần gạt nước cho chiếc xe đó. Hỏi ra thì đó là một nhân viên đã nghỉ hưu của Toyota, và ông ta không thể chịu được cảnh một chiếc xe Toyota có thể gặp lỗi kỹ thuật trên đường phố... Chúng ta thấy gì qua câu chuyện này? Ở tại công ty này, ta bắt đầu nghĩ về lý do tại sao người Nhật làm việc không ngừng nghỉ, và ta chợt nhận ra, dường như họ sống bằng danh dự và niềm tin. Họ luôn có thể tin rằng những gì họ làm ra là tốt nhất, và họ luôn bảo vệ điều đó bằng mọi cách... Bởi vì thế, trong tập thể này, ta luôn thấy có những con người làm việc một cách rất tỉ mỉ và rất cần mẫn...

Có lẽ đây là bài học lớn nhất cho đến lúc này của ta tại công ty GNT này: Luôn luôn tự hào rằng những gì chính mình làm ra là nhất... Để rồi mỗi ngày luôn luôn là một cuộc chiến đấu mà ta luôn nắm quyền chủ động...

No comments:

Post a Comment