Friday, May 31, 2013

Lưu lại một ngày kỷ niệm

Có lẽ trong công ty của ta không còn ai để ý đến cái ngày hôm nay nữa. Mọi người lại tiếp tục cuộc hành trình như ngày hôm qua, nhưng ta thì muốn lưu lại một chút phút giây hồi niệm... Có lẽ ta là con người của hoài niệm. Hôm nay là tròn một năm ngày đầu tiên ta đi trực server vào đầu tháng. Và cũng là lần đầu tiên có khái niệm gọi là ngày trực server đầu tháng.

Một năm, có mười hai tháng, tức là mười hai lần đầu tháng như thế, và ta đã tham dự hầu hết các lần, tổng cộng 10 lần - một con số đẹp. Nhưng có lẽ đây cũng là lần cuối cùng, bởi vì tình trạng mọi thứ đã dần ổn định, và ta không cần thiết phải trực server những ngày đầu tháng nữa... Đó là một niềm vui, khi ta đã giúp cho mọi thứ nhẹ nhàng đi...

Một năm, một thời gian khá dài để ta trở thành nhiều loại người - hoặc đơn giản chỉ là người có nhiều loại công việc. Năm ngoái, ta là một người chuyên tâm vào các vấn đề server, và SVN... Trong team game ấy, ta là thành viên không thể thiếu mỗi lần trực server, bởi vì chỉ có ta mới hiểu được cái cấu trúc server vớ vẩn mà ta đặt ra. Vừa là người tạo ra, vừa là người lãnh nhận hậu quả mà... Hihi... Còn giờ đây ta chỉ là một người lead nhóm frontend, không còn code nhiều nữa, không còn lo lắng chuyện server nữa. Những mối lo của ta giờ chuyển sang những thứ khác... Tầm nhìn của ngày này năm nay đã khác hẳn với năm ngoái, và những yêu cầu mà "anh sếp" yêu cầu ta cũng đã khác đi nhiều, vì một tương lai xa hơn, gắn bó hơn với công ty.

Một năm, đó cũng là thời gian mà ta bắt đầu sử dụng cái bàn phím này. Một sự cố hi hữu, đó là trong những ngày ta ở lại đêm tại công ty, ta ăn mì gói, và một lần như vậy thì mì bị đổ lên bàn phím, và ta phải thay bàn phím mới vì cái cũ đã không còn sử dụng được nữa... Năm nay thì ta có nhiều thứ mới trên bàn của mình hơn: Một cái macbook, một cái xperia, một cái đồng hồ kim loại, một tấm lịch để bàn, một cái gối kê cổ và những thứ linh tinh dán chi chít trên màn hình...

Tạm biệt những thứ cũ và đã qua... Xin hãy ngủ yên tại một góc gọi là kỷ niệm...

Thursday, May 30, 2013

Có những thứ không phải ai cũng muốn

Sài thành... Nhan nhản những bức tường với chữ Khoan cắt bê tông kèm số điện thoại. Có thể xem như là nghệ thuật graffiti kiểu VN không nhỉ (hihi). Những dòng chữ được phun lên tường đó thật là bẩn bức tường, và người ta lại phải xóa nó đi bằng cái bôi thêm những màu sơn khác để xóa đi. Nhưng những bức tường ấy thậm chí còn tệ hơn, chúng như một tấm áo của người nông dân nghèo VN, vá chùm vá đụp. Ý thức của nhiều người ở đây có vẻ kém nhỉ, vì một lợi ích nhỏ mà làm nhác nhúa nguyên một bức tường...

Sài thành... Có những góc mà ta chưa đến, và chưa cảm nhận hết được... Ta chỉ như một kỵ sĩ lướt qua thảo nguyên...

Hôm qua, đi cùng người yêu vô một quán cafe nhỏ ở Cư xá Đô Thành... Khung cảnh ở đây cũng thật ngộ, nó không xa lạ nhưng cảm giác của ta lại như xa lạ. Trên tường của quán dính chi chít những dòng Khoan cắt bê tông kèm số điện thoại. Thứ nào chứ thứ ấy ta thấy nhan nhản ở Sài thành. Nhưng lạ là ở chỗ nó tạo cảm giác thật thân thuộc... Những thứ mà ta cảm thấy ghét ấy lại chính là một góc nhìn nghệ thuật của một người nào đó, và rồi nó truyền cảm hứng cho ta cảm giác lấy một thứ đẹp và gần gũi.

Có thể sau này ta đi nhiều nơi, làm nhiều công việc khác nhau... Nhưng có lẽ ta sẽ không quên được những hình ảnh quen thuộc của Sài thành. Đó không phải là những thứ phồn hoa tráng lệ, mà đó là những góc tường với Khoan cắt bê tông, những góc hẻm Cấm buôn bán họp chợ, những góc công viên gạch vỡ và vài cây hoa trơ trụi, những góc đường với tấm bảng chỉ đường màu xanh...

Viết cho một ngày mai ta sẽ ra đi...

Saturday, May 25, 2013

Hành trình vòng quanh Sài Gòn và cảm nhận

Cũng đã lâu lắm rồi ta đi xe đạp... Cuộc đời đưa đẩy, giờ ta chỉ có đi xe máy thôi, và giờ thì ta cũng chỉ biết sáng đi làm chiều tối đi về thôi... Không còn thú vui nào khác.

Cũng đã lâu lắm lắm ta mới lại cho mình một khoảng thời gian để đi vòng quanh Sài Gòn... Hôm sinh nhật vừa rồi của ta, ta tự cho mình lại có một hành trình như thế, vòng quanh khu vực phía Nam Sài Gòn.

8h sáng bắt đầu lôi cái chiếc xe đạp ra. Thực ra ta định đi sớm hơn, nhưng vì có một số chuyện nên mãi tới 8h mới khởi hành được. Ban ngày của tháng 5 bắt đầu rất sớm, nên 8h thì mặt trời đã cao rồi...

Mua một ổ bánh mì, ta dừng lại gặm tại Đầm Sen. Lối từ cổng ngoài vào cổng bán vé khá dài và rộng, không khí cũng mát mẻ và đầy hơi nước mặc cho ánh mặt trời đã rõ dạng. Đầm Sen hoạt động sớm thật nhỉ. Sáng thứ sáu mà đã có khá nhiều người tới rồi, và cả những chiếc ôtô nữa...

Đường Kinh Dương Vương khá rộng, nhưng mật độ người đi đường khá dày, đa số là xe máy... Ở VN, người ta thấy nhang nhản xe máy, đặc biệt ở SG thì số xe máy còn đông đúc hơn nhiều... Đường thì to, nhưng kẹt xe thì cứ kẹt.

Công viên Phú Lâm không biết là nổi tiếng vụ gì nhỉ? Trông nó cũng không rộng lắm, buổi sáng cũng không thấy nhiều người hoặc trẻ em đến chơi, cũng có thể do hôm đó là thứ 6 nên ít khách. Được cái là công viên này cây cũng to và khá mát mẻ. Nói chung là dừng chân cũng được.

Đến vòng xoay An Lạc, đường thì rộng, nhưng xe thì đông nghìn nghịt, đông tới mức ta không dám chạy xe đạp băng qua đường mà phải nhích từng chút một. Nắng, nóng, khói xe và bụi đường. Đó là những thứ đặc trưng của Sài thành, và nó dường như được thể hiện rõ nét ở cái khu vòng xoay này. Cũng tại vì nó là điểm giao của nhiều luồng xe từ Sài thành xuống các tỉnh miền Tây.

Ta không dừng ở vòng xoay An Lạc, nhưng chui xuống gầm cầu Nước Lên để tạm nghỉ một lát, uống nước và trốn cái nắng. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, ở dưới gầm cầu này, mặc dù khá nhiều cây cỏ xanh tươi, nhưng vẫn nồng nặc mùi của những con kinh của Sài thành. Mũi của ta, nói vậy chứ ngay lập tức làm quen với cái mùi đó và không thấy (hoặc không để ý đến) mùi đó nữa.

Ta rẽ vào ngả phà Phủ Định, thực chất ta muốn đi xuống đường Nguyễn Văn Linh chứ không muốn đi vòng vòng ở đường Võ Văn Kiệt. Rồi mới phát hiện ra một chuyện đó là cái phà Phủ Định này là một cái phà "ngã ba", và nó bé xíu. Cái phà bé, bến phà cũng bé, và cả cự li đi cũng ngắn, nhưng tính ra nó cũng đi qua một dòng sông: Sông Cần Giuộc. À, mà có bến phà Phủ Định thì không biết có địa danh nào tên Khẳng Định không nhỉ? Chứ không thì nghĩa tiêu cực quá...

Ta đi xuống đại lộ Nguyễn Văn Linh... Đó đúng là con đường rộng nhất và nhiều cây nhất Sài thành nhỉ. Rộng tới mức ở giữa đường là một khoảng trống lớn trông như một cái ao, và có cả những người dân câu cá ở đó. Có nhiều người câu cá thì chắc là chỗ đó cũng có cá thật... Bên vệ đường thì có một thứ khác, đó là các thửa ruộng ngập toàn nước, đầy rong và bèo trên mặt nước, thỉnh thoảng ta thấy có cả hoa sen và hoa súng. Phong cảnh cũng hữu tình ấy nhỉ...

Khu vực của những cây cầu như cầu Ông Lớn còn hữu tình hơn... Dòng sông phẳng lặng, gió mát rười rượi, tốc vào từng đợt, nghe bồi hồi... Ta ngồi một lát trên đám cỏ xanh, ngay dưới mống cầu Ông Lớn, ngắm nhìn những nhịp cầu đo đỏ vắt qua sông. Thỉnh thoảng là một chiếc ghe chở trái cây và tiếng rao lanh lảnh từ một cái loa trên ghe. Người đứng trên ghe nhìn qua nhìn lại như trông chờ một phản hồi nào đó từ những người trên bờ, nhưng không có gì diễn ra cả.

Ta tiếp tục hành trình đi tới khu Phú Mỹ Hưng. Khoảng cách lớn hẳn... Những người và nhà cửa ở đây khác hẳn... Hàng quán sang trọng hơn, với đủ các gam màu, và đủ các thương hiệu nổi tiếng. Có lẽ vì ta chưa thuộc tầng lớp với những người nơi đây, những người có cuộc sống giàu có, nên ta chưa có cái nhìn thiện cảm cho lắm về cuộc sống của họ... Một cuộc sống mà với góc nhìn của ta thì nó quá im lìm và khoảng cách. Khoảng cách giữa họ với những người nghèo khó hơn, và khoảng cách giữa họ với nhau. Nhà lúc nào cũng đóng kín, từ cửa sổ đến cửa lớn, và cả cửa cổng cũng lặng lẽ khóa kỹ... Chắc những người này không thấy mặt hàng xóm đâu nhỉ. Một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, đẹp để tận hưởng, và để chụp hình, nhất là chụp ảnh cưới...

Khoảng cách giữa hai bên của khu nam Sài thành, đông nam với Phú Mỹ Hưng sang trọng, còn tây nam với khu Phủ Định nghèo nàn. Khoảng cách đó là ở khu tây nam là một bà cô thấy ta và hỏi: "Con đi đâu thế?" "Sao đi đứng mà ngơ ngác vậy?" "Sao đi xe đạp mà xa dữ vậy con?"... Khoảng cách đó là ở khu đông nam, ta đi một mình, tới rồi quay lại, vẫn một mình...

Chắc tại cái thằng ta được sinh ra và lớn lên ở vùng quê, nên nó thân quen với vùng quê mà xa rời với thành thị... Vậy thôi...

Saturday, May 18, 2013

Viết ngắn

Hôm nay ta chỉ muốn viết một cái gì đó, đơn giản vì ta muốn viết chứ ko hẳn có chủ đề gì... Vả lại, giờ cũng hơi bận rộn để ngồi viết cái gì đó, nên ta viết thoáng qua mà thôi...

Hừm... Lâu rồi ta quên khái niệm viết blog. Mấy hôm nay ta chỉ có đọc các thông tin thôi... Hết đọc BBC rồi Góc nhìn Alan, rồi quantrimang.com.vn, highscalability.com, smashingmagazine.com, rồi khoahoc.com.vn... Chỉ có đọc và đọc ngày đêm thôi, không có hứng viết chút nào...

Có lẽ ảnh hưởng của việc đọc nhiều quá là ta đâm ra lười khi muốn giải trí... Ta chẳng muốn giải trí bằng cách viết blog như trước đây, mà chuyển sang giải trí bằng cách đọc hết tin này đến tin khác, đến nỗi báo ra không kịp cho ta đọc. Tuy nhiên, không phải chủ đề nào ta cũng đọc, do đó không có nhiều bài để ta đọc, và rồi cũng hết bài viết để mà đọc...

Hôm nay viết, để kỷ niệm việc ngày mai đây là ngày bạn Sương của ta sẽ được rửa tội, nghi thức để bạn Sương chính thức trở thành người Công giáo. Hôm đó lại là ngày mừng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống... Và cũng để nhớ về một sự kiện: tròn 1 năm ngày release project SexyPolice, project thành công nhất của nhóm game từ trước tới giờ... Quả là nhiều sự kiện trọng đại trong tháng 5 này...

Tuần sau là sinh nhật ta rồi...

Friday, May 10, 2013

Một ngày OT

Hôm nay là một trong những ngày mà ta phải OT tại công ty, như nhiều lần khác, ta thường dành chút thời gian để lang thang và làm một thứ gì đó... Hôm nay thử viết blog chơi...

Chẳng là hiện tại đang rảnh, vì cái PC của ta đang hoạt động hết công xuất để build project và test nó. Bình thường, nếu nó đang build như thế thì nó chạy cực kỳ chậm, ta chẳng thể lang thang lên cái blog của mình, hay đọc tin tức gì gì đó... Nhưng đó là dĩ vãng rồi... Giờ thì ta đang sử dụng máy Mac để online, đọc báo, và viết blog, trong khi cái PC Ubuntu đang hì hục build project. Điểm lợi này chắc nhiều người đã nhận ra, nhưng ta mãi tới hôm nay mới nhận ra, trước giờ nghĩ ta có 2 màn hình trên một máy thì nó sẽ tốt hơn...