Tuesday, May 31, 2016

5 năm, tạm biệt một chặng đường

Hôm nay, sau gần 5 năm, làm việc tại ngôi nhà GNT (bây giờ đã đổi tên thành Gianty), là ngày cuối cùng của ta ở đây...

Chữ "cuối cùng" nghe có vẻ thật tiếc nuối...

Cảm giác gì bây giờ? Chỉ nghe thấy một tiếng lòng... "trống rỗng"...

Không biết nói gì và không biết nên làm gì...

Tính ra thì ngày bắt đầu nghỉ của ta cũng có đôi chút đặc biệt: 1/6/2016 (1/6/16). Đó cũng sẽ là ngày bắt đầu một công việc mới ở một nơi mới.

Hôm nay, gần như mỗi thứ ta làm đều có gắn mác "cuối cùng tại đây"... Hihi... Buổi standup meeting cuối cùng, meeting tuần cuối cùng, họp với sếp lần cuối cùng, bữa ăn trưa cuối cùng tại đây... Kể cả đi rót nước lần cuối...

Đúng thật, "cuối cùng" mang đầy vẻ tiếc nuối...

Tiếc nuối về một cái gì đó đã qua, và giờ chỉ còn là những kỷ niệm...

Tự nhiên nhớ lại những lần làm việc thâu đêm ở công ty, với những con người nhiệt thành nhất. Đó hẳn là những kỷ niệm mà cả đời không bao giờ quên...

Có một câu hỏi mà nhiều người hỏi: Điểm gì ở công ty này khiến ta không hài lòng nhất? Thật sự, sau nhiều phen vắt óc suy nghĩ, cũng không tìm nổi một lý do... Thật sự, công ty này đối với ta rất tuyệt vời. Con đường lập nghiệp, không có bao nhiêu năm, nhưng gặp những người cùng nhau chiến đấu hết sức, đồng cam cộng khổ, nhờ thế mới phát huy hết khả năng của mình, thậm chí làm được những điều vượt qua sức tưởng tượng của mình. Đó là điều hạnh phúc nhất!

Và bây giờ, một con đường mới lại bắt đầu... Bước đường trước mặt không còn những đồng đội này nữa, tự biết rằng sẽ khó khăn hơn, nhưng ta vẫn phải mạnh chân tiếp tục bước.

Con đường mới, khó khăn như thế nào chưa biết, nhưng những trải nghiệm tuyệt vời ở đây, có lẽ khiến cho ta có đôi chút kinh nghiệm, rằng: Trên con đường thành công, không có bước chân của người làm biếng...

Một lần nữa, xin cảm ơn tất cả các đồng đội, xin cảm ơn công ty Gianty.

Saturday, August 2, 2014

Quyết đoán hơn?

Ta nghĩ về sự quyết đoán, thực ra thì ta chỉ nghĩ thôi chứ ta vẫn chưa làm được.

Tại sao có những người có thể rất quyết đoán? Họ quyết đoán từ trong lời nói, hành động và cả ý chí. Chỉ cần gặp mặt, chưa chứng kiến họ ra quyết định lần nào, nhưng đôi khi ta cảm nhận được ý chí quyết đoán của họ.



Đâu là điểm cần có?

Ta chợt ngẫm nghĩ, đôi khi chỉ đơn giản là những sự thay đổi rất nhỏ: Người ta dùng từ "sẽ" thay cho từ "nên", và dùng từ "phải" thay cho từ "sẽ".

Nếu ta cần nói một câu kiểu như "chúng ta nên làm thế này vào lần tiếp theo", câu này cho ta cảm giác điều đó đúng chỉ 60% mà thôi. Thay vào đó là câu "chúng ta sẽ làm thế này vào lần tiếp theo", câu này sẽ tạo cho người nghe cảm giác điều đó đúng 90%, và rằng tất cả mọi người đều nên làm thế.

Cấp độ tiếp theo đó là từ "phải" với mức độ chắc chắn đến 100%, và gần như khiến mọi người quyết tâm làm điều đó.

Đừng nghĩ rằng các dùng từ này sẽ khiến chúng ta chịu trách nhiệm nếu có sai sót. Vì 2 lẽ:

Thứ nhất, chúng ta phải thất bại mới học được bài học kinh nghiệm, mãi chui rúc trong nỗi sợ thất bại chỉ khiến chúng ta gặp thất bại ê chề hơn.

Thứ 2, bản thân chữ "nên", "sẽ" hay "phải" đều không khiến việc làm sai hay đúng, mà chính là điều chúng ta muốn làm đó nó đúng hay sai. Mình đưa ra, mình làm và mình chịu trách nhiệm trên cái điều mình đưa ra, chứ không phải chịu trách nhiệm trên từ "phải" hay là "sẽ". Đừng có đánh lận con đen.

Còn có phương pháp nào nữa nhỉ?

Saturday, July 19, 2014

Nhìn về hình phạt giao thông ở VN

Có lẽ ta đã quen với việc bị cảnh sát giao thông thổi phạt vào một ngày đẹp trời nào đó... Đã là người Việt Nam, và riêng đối với những người sống ở Sài thành cũng dần quen với việc rút tiền ra đưa cho mấy anh ấy mà không hề cần biên lai này nọ, cốt chỉ để cho nhanh.

Sau đây là góc nhìn của 2 người bạn nước ngoài về hình phạt giao thông ở VN. Tôi không đề cập đến góc nhìn của những người VN nữa vì thiết nghĩ ai cũng rõ và nó đầy trên mặt báo...

Một người bạn đến từ Cộng hoà Czech, mà dân gian hay gọi là Tiệp Khắc (thực ra nước Tiệp Khắc khi xưa bao gồm cả Slovakia nữa). Anh này đã đến và làm việc ở VN được 10 năm, thực ra thì công việc của ảnh phải bay qua bay lại giữa các nước Đông Nam Á và về lại Czech liên tục. Ảnh cũng khá rành Sài thành, thường đến đây rồi chạy vòng vòng bằng xe máy, kể ra cũng giống người Việt mình. Đó là chưa kể nói tiếng Việt cũng khá, mặc dù mới học được 3 năm, và không học liên tục do nhu cầu công việc.

Thấy ảnh đi xe máy, tôi hỏi ảnh có bằng lái chưa, anh nói rằng ảnh không định có bằng lái. Tôi ngạc nhiên, vậy sao lại lái xe máy đi vòng vòng được, không sợ cảnh sát giao thông bắt lại à? Ảnh trả lời: "They (tức cảnh sát) don't need the driving license, they just need money" (Họ không cần bằng lái, họ chỉ cần tiền thôi). Và thế là mỗi lần bị cảnh sát tuýt còi, ảnh chỉ việc xoè tiền ra là xong, ảnh sống khá nhiều ở VN nên cũng khá rành "giá cả" và cũng biết đôi chút mặc cả...

Anh bạn Czech này làm tôi nghĩ đến câu "nhập gia tuỳ tục".

Hôm sau, tôi lại hẹn cafe với một anh bạn Nhật, tôi có kể lại câu chuyện trên, và kèm theo hỏi ảnh có bằng lái không. Ảnh thì có một cái bằng lái, nhưng lại là bằng lái xe ôtô, mà thời ảnh qua VN thì ảnh cũng không rõ là xe môtô với ôtô có 2 cái bằng lái khác nhau, chỉ biết là ảnh cần lấy bằng lái nên ảnh đăng ký đại. Rồi có lần bị phạt, và bị phạt mất 1,5 triệu (trong khi mức phạt cho lỗi không có bằng lái chỉ là 300K). Từ đó đến nay ảnh cũng không lấy bằng lái môtô, cũng được 6-7 năm gì rồi. Tôi hỏi tại sao? Ảnh trả lời rằng vì nó không cần thiết, và bồi thêm câu "and I guest VN people also don't need that". Và ảnh hỏi tại sao người VN mình lại cần lấy bằng lái trong khi cảnh sát thì họ chỉ cần phạt tiền mình (ảnh nói bên Nhật, bị phạt là thu luôn bằng lái và còn đi xe mà không có bằng lái là thu luôn xe, khác với VN chỉ phạt tiền). Tôi mô tả rằng, nếu không có bằng lái thì mình sẽ bị phạt thêm tội không có bằng lái, như vậy tiền phạt sẽ nhiều hơn. Mọi người biết ảnh nói thế nào không? Ảnh nói "À, thì ra bằng lái cũng giống như thẻ giảm giá của siêu thị, không có thì mất nhiều tiền hơn là không có bằng lái".

Ở trên chỉ là một câu chuyện vui thôi, tôi không có ý phê phán gì ở đây...

Tuy nhiên, tôi nghĩ suy cho cùng thì mấy anh cảnh sát cũng nương nhẹ người VN, chứ làm thẳng tay như cảnh sát Nhật đôi khi người dân lại thấy quá khắc khe, trong khi văn hoá của người VN hiện tại không sống quen với sự khắc khe đó. Chỉ nói một ví dụ nhỏ: Người Nhật mà thấy một người không xếp hàng là họ cứ nhìn như thể gặp người ngoài hành tinh.

Friday, March 21, 2014

Nghĩ về bộ môn Lịch Sử

Hồi xưa, lúc học lịch sử phong kiến VN, mình có cảm giác màu xanh, tất cả mọi diễn tiến đều gắn với màu xanh, và vì thế rất thích học và tìm hiểu... Đến giờ, nếu ai hỏi mình về lịch sử phong kiến VN, mình sẵn sàng chia sẻ mọi điều, kể cả những điều không có trong SGK như Núi Đá Bia ở Phú Yên, Sông Lộ ở Tuy An, hay trận chiến của quân Tây Sơn ở vịnh Xuân Đài trên mảnh đất Sông Cầu quê hương mình...

Lúc học lịch sử VN cận và hiện đại, cảm giác của mình là màu đen, với những chi tiết lộn xộn về Đảng, về Cách mạng, về năm tháng... Lịch sử thế giới thì còn ít ỏi hơn với các nước XHCN anh em... Giờ thì, thề có Chúa, ai mà hỏi mình về lịch sử Đảng hay Cách mạng là mình muốn chuyển đề tài ngay.

Đó là cảm giác thật của mình, và mình không hiểu tại sao nữa...

----
Đây là bài viết bày tỏ cảm xúc sau khi đọc bài này: http://vnexpress.net/tin-tuc/giao-duc/tuyen-sinh/xin-dung-bat-chung-em-hoc-thuoc-long-2967002.html

Saturday, December 21, 2013

Một ngày đáng để kỷ niệm

Hôm nay là tròn 1 năm ta được xài máy Macbook...

Cũng đáng để chúc mừng ấy nhỉ? Có ai muốn hỏi là tại sao mình lại nhớ được ngày này không nhỉ... À, mình nhớ rõ bởi vì đó là ngày "tận thế" 21/12/2012. Cũng lại là một ngày đáng để tưởng niệm.

Và nếu ai đã từng trở thành "netizen" (công dân mạng) thì còn một sự kiện cũng nổi tiếng không kém: Clip Gangnam Style được một tỷ lượt view.

Hôm nay cũng là sinh nhật của em gái của bạn gái của mình. Sao lại chọn đúng ngày này mới vui chứ... Có điều hôm nay quá bận rộn, mà quên mất việc chúc mừng sinh nhật. Hic.

Hôm nay ta đã làm gì? Nguyên một ngày ở công ty, mặc dù hôm nay là thứ 7... Có một vấn đề nảy sinh, và ta phải giải quyết nó một cách triệt để. Bận rộn và chóng mặt tới mức bài blog này ta định viết lúc sáng, nhưng mãi tới nửa đêm mới viết tiếp được. Và giờ này ta đang ở công ty, tối nay ngủ lại ở đây rồi...

Cũng là một ngày đáng để nhớ ấy nhỉ?

À, có lẽ bài viết này cũng là bài viết cuối cùng của ta ở blog MyOpera... Bởi vì đầu năm sau dịch vụ này cũng kết thúc chặng đường, và ta phải logout nó tại đây, để có thể sign in ở một trang blog khác.

Tạm biệt nhé, người bạn mà ta đã dành cho rất nhiều tình cảm, tạm biệt blog MyOpera. Hôm nay là một ngày đáng để kỷ niệm.

Saturday, December 14, 2013

Không muốn chịu phạt à? Vậy hãy cố lên...

Mỗi ngày là một thử thách mới cho ta...

Ta đã xác định mục tiêu của mình rồi? Vậy tại sao ta vẫn không làm được? Cứ như có một sức ì kéo ta dừng lại, đứng yên ở đó...

Ta nhận được một nhiệm vụ mới? Trong phút chốc giật mình, ta nghĩ ta không làm được... Ồ, thật là sai, bởi vì ta chưa thử sao biết ta không làm được? Khinh thường bản thân quá đó!

Ta luôn bị ám ảnh phải giỏi hơn những người khác? Và khi nghe họ nói về một cái gì đó mà ta không biết, ta lại muốn tìm hiểu nó để có thể giỏi hơn người kia... Điều này thật là tốt, nhưng tại sao ta lại phải làm như vậy? Tại sao ta không tiếp tục sống theo cách của mình? Tại sao ta phải quan tâm người khác muốn gì và nghĩ gì? Tại sao ta cần người khác công nhận rằng ta giỏi? Chẳng có cái lý do nào cả... Vậy hãy sống thực với chính mình cái đã.

Tập trung vào mục tiêu chính của ta. Và ta có đủ nghị lực để làm điều đó không? Hãy kiếm cho mình một hình phạt nào đó thật đích đáng, cho việc không đạt được mục tiêu. Có muốn bị phạt nặng không? Không à? Vậy thì cố lên đi, dốc hết sức xem nào... Chưa gì mà đã đầu hàng rồi.

Nào, hãy xem ta sẽ làm được gì cho năm mới nào... Lần này là có hình phạt hẳn hoi nhé.

Saturday, November 30, 2013

Người ta giàu vì người ta ngăn nắp hay người ta ngăn nắp vì người ta giàu?

Hôm rồi có dịp ghé qua nhà anh Chủ tịch tập đoàn. Thực ra là buổi nói chuyện về một đề tài đặc biệt và khá thú vị, nhưng cái mà ta nghĩ tới nhiều nhất đó là sự ngăn nắp ở đây. Với ta, sếp lớn này là một người giàu, hoặc có thể là giàu theo định nghĩa khá ngây thơ của ta: Đủ tiền để sống trong một căn hộ cao cấp.

Vừa bước vào nhà, cái đập vào mắt đầu tiên đó là đống giày dép, được xếp gọn gàng, ngay hàng và thẳng lối, tránh một bên so với lối đi. Cái thứ hai là 2 chiếc xe đạp được dựng ở một góc, một lớn và một nhỏ, trên đó có 2 trái bóng rổ. Điều này lập tức cho ta biết là nhà ảnh có 2 đứa con trai, mặc dù lẽ ra loại thông tin này hầu hết mọi người đều biết.

Hôm trước, khi đi học lớp Giáo lý hôn nhân, một nhà nghiên cứu xã hội nói về cách thức tổ chức trong gia đình, có đề cập đến vấn đề giáo dục con cái làm việc một cách khoa học. Thực ra thì ông ta đề cập tới chương trình 5S của nước Nhật, đó là Seiri (Sàng lọc) - Seiton (Sắp xếp) - Seiso (Sạch sẽ) - Seiketsu (Săn sóc) - Shituke (Sẵn sàng). Đó là một chương trình làm cho mọi thứ khoa học và hiệu quả hơn... Có lẽ là ta nên nhắc lại tí xíu về nó...

Đầu tiên là sàng lọc những thứ nào không sử dụng được nữa, phân loại chúng. Ví dụ như mở tủ lạnh, kiểm tra một vòng xem có món nào bị hết hạn sử dụng (hoặc gần hết hạn) hay không, và thanh lý chúng. Một ví dụ khác là kiểm tra xem đống sách vở cái nào cần thiết và không cần thiết, cái nào đang đọc dở hay cái nào mới mua,...

Thứ hai là sắp xếp theo một trật tự nào đó đã thống nhất ở trong gia đình. Ví dụ như giày dép để ở đâu, đồ chơi ở chỗ nào, lọ thuốc men, đồ dùng nhà bếp,... Và một điều rất quan trọng là luôn gắn nhãn mác, ví dụ như lọ muối, lọ đường, lọ bột ngọt hay... lọ ure, tránh những hiểu nhầm đáng tiếc. Tất nhiên, không cần gán nhãn "cái dao" lên trên cán dao làm gì, nhưng khi để dao trong tủ thì cần phải có nhãn "tủ đựng dao", và nhất thiết phải xa tầm tay của trẻ em.

Thứ 3 là luôn giữ mọi thứ phải sạch sẽ, để khi cần sử dụng là có thể sử dụng được ngay. Một trong những thứ cần phải lau chùi nhiều nhất là bàn phím và chuột vi tính, và cả mặt bàn làm việc nữa, những thứ này bám bụi và vi khuẩn khủng khiếp.

Trong khi 3 chữ S đầu là về đồ vật thì 2 chữ S sau nói về con người...

Đó là thứ 4: Săn sóc. Luôn luôn làm 3 điều trên một cách thường xuyên, để đảm bảo mọi thứ luôn luôn nề nếp và sạch sẽ. Thậm chí nó cũng bao gồm việc đề ra những phương cách mới để có thể thực thi 3 điều bên trên một cách dễ dàng.

Và cuối cùng là sẵn sàng. Nghe qua thì hơi mơ hồ đấy nhỉ... Đó là: Luôn luôn tạo tinh thần trách nhiệm với 4 điều vừa rồi cho tất cả các thành viên trong gia đình, đảm bảo tất cả mọi người sẵn sàng thực hiện 4 điều bên trên bằng tất cả niềm vui và khoa học. Hơn nữa, người này nên đóng vai trò giám sát người kia để đảm bảo tất cả cũng tiến bộ.

Bài học là thế, nhưng còn áp dụng tới đâu thì còn tùy thuộc vào con người của ta... Hôm nay là thứ 7, và ta đang ngồi ở công ty, tự nhìn cái đống ngổn ngang trên bàn mà thấy "chột dạ". OK! Phải bắt đầu thực hiện 3 chữ S đầu thôi... Hôm nay mình không làm được thì chắc chắn tương lai sẽ không giáo dục con mình làm được...

Mà ngẫm lại thì nếu như mọi thứ không gọn gàng thì chúng ta sẽ mất nhiều thời gian để đi tìm những thứ cần thiết. Có khi còn gặp rủi ro khi sử dụng phân ure thay vì bột bán nữa (bột bán là thứ thường dùng để nấu chè, có vẻ ngoài y hệt phân ure). Có lẽ chính sự ngăn nắp trong gia đình mới là nền tảng tốt cho một gia đình giàu có và thành công. Và nếu ta còn muốn trở thành người thành công (và giàu có nữa) thì hẳn ta phải cố gắng rèn luyện sự ngăn nắp này...

Một hành trình mới bắt đầu... Không phải một hành trình bên ngoài, nhưng là một hành trình mới bên trong ta...

Tái bút: Người ta bảo rằng "muốn biết người ta có sạch sẽ không thì hãy nhìn vào toilet nhà người đó", và ta đã vào toilet của nhà anh Chủ tịch tập đoàn ở trên, kết quả là: Quá được! Tất cả mọi thứ đều gọn gàng, không dư thừa một thứ gì... À, có mấy cục sáp thơm phòng vẫn còn hạn sử dụng.